Bắt đầu từ đó, cô lao vào học tập không để ý đến ai nữa. Một hôm, em gái cô Nguyễn Như Ngọc mở cửa phòng cô và khóc lớn.
“Chị, tại sao mình là hai chị em mà lúc nào cũng bị người ngoài so sánh?”.
Bắt đầu từ đó, cô lao vào học tập không để ý đến ai nữa. Một hôm, em gái cô Nguyễn Như Ngọc mở cửa phòng cô và khóc lớn.
“Chị, tại sao mình là hai chị em mà lúc nào cũng bị người ngoài so sánh?”.
“Cạch”.
Một người con trai thanh tú bước vào căn phòng màu xám và trắng. Cậu ta bước đến bên giường. Trên giường một người con gái với mái tóc rối xù đang yên giấc.
-“Bốp”
-“Diệp Ly ba mẹ cô đã li hôn rồi, chị cô cũng bỏ rơi cô để tôi xem còn ai có thể chống lưng cho cô”. Thẩm Vi trợn mắt nhìn Diệp Ly nói.